THÁI LAN - CAMPUCHIA - SINGAPORE MALAYSIA INDONESIA Gọi ngay 0911.46.33.89 hay 0982.55.22.90 NGUYỄN THANH TÂM

Sự đơn giản lại hút khách hàng. Được chia sẻ từ buổi offline TED2006 mà người phát biểu David Pogue đã chia sẻ cho chúng ta một trong những quan điểm khá lạ. Chính anh là người đã viết nên một bài báo khá lập dị, và tấn công ngòi bút của mình vào những người phải chịu trách nhiệm trong việc tạo ra những giao diện thiết kế đơn giản và tệ hại nhất, nhưng lại tạo ra một hướng đi đúng cho vấn đề này. Nào hãy cùng mr Tâm Pacific đọc và xem thử tại sao điều này lại đúng nhé. Tiêu đề bài viết gốc được mang tên David Pogue - Says Simplicity Sells ?

Sự đơn giản lại hút khách hàng - David Pogue

Xin chào hộp thư thoại, người bạn cũ của tôi. Tôi lại gọi tới trung tâm hỗ trợ kỹ thuật một lần nữa. Tôi lờ đi lời cảnh báo của sếp mình. Tôi gọi tới vào một buổi sáng thứ Hai. Giờ trời đã tối rồi, và bữa tối của tôi thì đã nguội lạnh, rồi thành mốc meo. Và tôi vẫn đang phải chờ. Tôi đang lắng nghe thanh âm của sự yên lặng. Tôi không nghĩ là các người sẽ hiểu. Tôi nghĩ rằng bên đầu kia của đường dây điện thoại đang chẳng có bóng người. Tôi nhấn vào tất cả những phím mà tôi được bảo, nhưng tôi vẫn phải dành 18 tiếng đồng hồ chờ đợi chẳng hơn. Chương trình của các người không chỉ làm hư chiếc Mac của tôi, mà nó còn làm treo luôn máy và đùng một phát xóa luôn cả ROM (dữ liệu chỉ đọc) của tôi !

Và giờ thì chiếc Mac đang kêu lên những thanh âm thảm thiết trong sự lặng yên. Trong những giấc mơ mà tôi tưởng tượng về việc trút những cuộc báo thù thật dữ dội lên đầu các người. Hãy giả sử rằng chiếc xe máy của các người dở chứng. Máu cứ trào ra từ những vết thương đáng sợ của các người. Với chút sức tàn, các người gọi 911, cầu nguyện cho được gặp một bác sĩ lành nghề. Thế nhưng các người lại gặp tôi. Và các người phải lắng nghe thanh âm của sự yên lặng. Cảm ơn mọi người. Chào buổi tối và chào mừng tới: "Phát hiện một diễn giả TED, người từng đệm đàn cho Broadway."

*** Xem thêm : Làm sao để tạo ra nghệ thuật gây ấn tượng trong thiết kế và cuộc sống ?

Khi tờ Times đề nghị tôi nhận một mục trong báo của họ vào sáu năm trước, giao kèo lúc đó là: anh sẽ nhận được các kiểu máy móc ngầu nhất, đời mới nhất, thú vị nhất. Mỗi tuần, nó sẽ được đưa tới trước cửa. Anh phải dùng thử chúng, chơi đùa với chúng, đánh giá chúng tới khi sự mới mẻ cạn sạch, rồi anh gửi trả chúng, và anh sẽ được trả tiền. Các bạn có thể suy nghĩ về công việc này, nếu muốn. Thì, tôi đã luôn là một kẻ cuồng công nghệ và tôi hoàn toàn thích thú với việc này. Dù vậy, công việc này vẫn đi kèm với một mặt trái nhỏ, đó là, họ thường đính kèm địa chỉ email của tôi tại phần cuối của mỗi bài báo. Và điều tôi nhận ra là - đầu tiên, bạn sẽ nhận được một lượng thư khổng lồ.

Nếu có lúc nào bạn cảm thấy cô đơn, hãy tìm tờ New York Times, vì bạn sẽ nhận được hàng trăm hàng ngàn những bức thư. Và hầu hết những bức thư tôi nhận được gần đây là về sự thất vọng. Mọi người đang cảm thấy như thể - Ok, một chuông báo của tôi mới hiện lên màn hình. May mà các bạn không thấy nó. Mọi người đang cảm thấy ngộp. Có quá nhiều thứ công nghệ, phát triển quá nhanh. Có thể đó là những công nghệ tốt, nhưng tôi nghĩ rằng vẫn chưa đủ những nền tảng phụ trợ. Chưa đủ những sự trợ giúp.

Suy nghĩ chưa đủ sâu và đủ nhiều để có thể thiết kế nên những sản phẩm tiện dụng và thú vị. Có lần tôi viết về những khó khăn khi gọi tới Bộ phận Hỗ trợ Kỹ thuật của Dell, và trong vòng 12 tiếng đồng hồ, đã có tới 700 tin nhắn từ những người đọc và những bảng phản hồi trên trang web của Times, từ những người dùng nói rằng, "Tôi cũng vậy, đây là câu chuyện bi thảm của tôi." Tôi gọi nó là "cơn thịnh nộ của phần mềm." Để tôi nói cho bạn nghe, ai mà kiếm được cách làm giàu từ cái mớ hỗn độn những thất vọng này sẽ- Oh, sao nó lại hiện ra vậy nhỉ? Đùa thôi.

*** Xem thêm : Phát triển đất nước Ấn Độ với những ý tưởng trong tương lai như thế nào ?

Ok, tại sao vấn đề này lại phát sinh nhanh chóng như vậy? Một phần của vấn đề này, đáng mỉa mai thay, nảy sinh bởi ngành công nghiệp này đã tốn quá nhiều công sức vào việc tạo ra những thứ dễ sử dụng hơn. Tôi sẽ chỉ các bạn thấy điều đó. Đây là những gì đã từng xuất hiện trên giao diện máy tính, DOS. Mỗi năm qua, mọi thứ lại trở nên dễ sử dụng hơn. Đây là hệ điều hành nguyên thủy của Mac. Thời Reagan là tổng thống. Madonna vẫn là một cô nàng tóc vàng. Và cả hệ điều hành này -- và sau đây là mặt tốt của nó-- cả hệ điều hành này nằm vừa vặn trong 211kB. Bạn còn không thể gói gọn biểu tượng của Mac OS X chỉ trong 211kB!

Và thật mỉa mai rằng, khi mọi thứ trở nên dễ sử dụng hơn thì lại thêm một lượng lớn người dùng với ít kỹ năng công nghệ được tiếp cận với những thiết bị đó lần đầu. Tôi từng được một ưu ái đặc biệt là ngồi ở trung tâm chăm sóc khách hàng của Apple trong vòng một ngày. Họ đã cho tôi mượn một cặp tai nghe khác để lắng nghe. Và những cuộc gọi đó -- các bạn biết họ sẽ nói như thế nào mà, "Cuộc gọi của bạn có thể được ghi âm nhằm đảm bảo chất lượng?" Uh-uh.

Cuộc gọi của bạn được ghi âm để họ có thể sưu tập những câu chuyện buồn cười nhất về những người dùng ngu ngốc và chuyền tay nhau qua cái CD. Họ làm thế thật đó. Tôi cũng có một bản. Nó nằm trong túi quà của bạn. Không, không. Với giọng của bạn trong đó ! Chuyện là, có một số câu chuyện thì rất kinh điển, mà lại khá dễ thông cảm. Một người phụ nữ gọi Apple để than phiền về việc con chuột của bà cứ kêu rúc rích. Gây những tiếng rúc rích. Và kỹ thuật viên đó nói :

"Thưa bà, bà có ý gì khi nói tới những tiếng rúc rích?"

Bà ấy nói, "Tôi chỉ biết là mỗi khi tôi kéo nó qua lại trên màn hình nhanh hơn thì nó lại kêu to hơn trước."

Kỹ thuật viên kia thì, "Thưa bà, bà để con chuột lên trên màn hình sao?"

Bà ấy đáp, "Thì, cái thông báo đó bảo, 'Ấn vào đây để tiếp tục'."

Được rồi, nếu các bạn thích nó -- chúng ta còn bao nhiêu thời gian ấy? Một người khác, một anh chàng, đây là chuyện có thật đó-- máy của anh ta bị hỏng, anh ta nói với kỹ thuật viên rằng anh ta không thể khởi động lại, cho dù anh ta gõ "11" bao nhiêu lần. Và người kỹ thuật viên hỏi, "Cái gì? Sao anh lại gõ 11?" Anh ta đáp, "Thông báo đó nói rằng, 'Error Type 11' (Lỗi loại/gõ 11)." Nên là, chúng ta phải thừa nhận rằng thắng thắn mà nói thì chúng ta phải đổ lỗi cho người dùng trong một số vấn đề. Nhưng tại sao cơn khủng hoảng về sự quá tải công nghệ cơn khủng hoảng về sự phức tạp, lại gia tăng hiện nay? 

Trong thế giới của phần cứng, là vì những người dùng như ta muốn mọi thứ càng ngày càng nhỏ đi và nhỏ đi. Nên những thiết bị đó ngày càng nhỏ hơn và mỏng hơn, nhưng những ngón tay của ta thì vẫn giữ nguyên kích cỡ. Nên mọi thứ càng ngày càng khó khăn hơn. Phần mềm lại lệ thuộc vào một thứ động lực nền tảng khác: nhu cầu cho ra đời ngày càng nhiều phiên bản. Khi bạn mua một phần mềm nào đó, không giống như mua bình hoa hay thanh kẹo, bạn hoàn toàn sở hữu chúng. Mà giống như việc bạn tham gia một câu lạc bộ hơn, bạn trả phí mỗi năm, và mỗi năm, họ lại bảo, "Chúng tôi đã bổ sung nhiều dịch vụ, và chúng tôi sẽ cung cấp cho bạn với $99."

Tôi biết một anh chàng trong mấy năm đã tiêu tốn tới $4000 chỉ cho Photoshop. Và những công ty phần mềm đã kiếm được tới 35% lợi nhuận chỉ với những bản cập nhật phần mềm. Tôi gọi nó là Nghịch lý Cập nhật Phần mềm- có nghĩa là một khi bạn cập nhật một phần mềm đến một số lần nhất định, thì rồi bạn cũng sẽ phá hỏng nó. Ý tôi là, Microsoft Word đã từng chỉ là một chương trình soạn thảo, bạn biết đó, của chính quyền Eisenhower.

*** Xem thêm : Tham gia kiếm tiền online trên Google thì phải đọc kỹ điều khoản Google Adsense ra sao ?

Nhưng giải pháp thay thế là? Thực ra, Microsoft từng làm một cuộc thử nghiệm. Họ nói rằng, "Được rồi, chờ đã. Mọi người phàn nàn rằng chúng ta đang thêm vào quá nhiều tính năng. Vậy thì hãy tạo ra một chương trình soạn thảo đúng nghĩa. Đơn giản, rõ ràng; không tạo ra các trang mạng, không phải là cơ sở dữ liệu." Và rồi nó ra đời, và nó được gọi là Microsoft Write. Và không ai trong số các bạn gật gù khi nhận ra nó, vì nó đã ngủm. Nó chìm nghỉm. Không ai mua nó. Tôi gọi nó là Quy tắc Thể thao Tối ưu Con người thích được vây quanh bởi những thứ sức mạnh không cần thiết, đúng chứ?

Họ không cần cơ sở dữ liệu hay những trang mạng đó, nhưng họ cứ kiểu, "Thì, tôi sẽ nâng cấp, bởi vì, tôi có thể sẽ, bạn biết đó, cần chúng lúc nào đó." Nên vấn đề là: bạn thêm vào ngày càng nhiều tính năng, rồi chúng sẽ đi đâu? Bạn sẽ gắn chúng vào chỗ nào? Bạn đâu có bao nhiêu công cụ thiết kế đâu. Bạn có thể tạo các nút bấm, bạn có thể dùng thanh kéo, thanh lựa chọn lớn nhỏ. Nhưng nếu bạn không cẩn thận với những lựa chọn của mình, bạn sẽ có kết cục thế này.

Đây là một tấm hình chưa chỉnh sửa, không đùa đâu, một tấm hình chưa chỉnh sửa của Microsoft Word, bản mà bạn sẽ có, nếu bạn xổ tất cả những thanh công cụ ra. Hẳn là các bạn sẽ không bao giờ mở toàn bộ những thanh công cụ ra, nhưng mà nếu có thì bạn sẽ chỉ có thể đánh vào cái khung bé tí hon ở dưới này. Và chúng ta đang ở vào thời đại của những ma trận giao diện, khi ta có quá nhiều tính năng và lựa chọn, bạn phải có tới hai không gian, bạn biết đó: dọc và ngang.

Các bạn đều phàn nàn về chuyện Microsoft Word luôn luôn đánh ký hiệu trong các danh sách và gạch dưới những đường dẫn một cách tự động. Cái nút tắt nó được đặt ở đâu đó. Tôi nói này - nó có ở đó. Một trong những nghệ thuật của việc thiết kế một giao diện tiêu chuẩn, đơn giản, là biết được khi nào thì cần phải dùng những tính năng nào. Đây là hộp hộp thoại tắt máy của Windows 2000. Chỉ có bốn lựa chọn, vậy tại sao chúng lại nằm trong một thanh lựa chọn xổ ra? Không phải là vì phần còn lại của màn hình bị những thứ khác lấp đầy đến mức bạn phải gộp những lựa chọn lại. Họ có thể để tất cả các lựa chọn hiện ra ngoài.

Đây là phiên bản của Apple cho cái khung điều khiển tương tự. Cảm ơn- đúng vậy, tôi đã thiết kế mấy hộp hội thoại này. Không, không. Chúng ta có thể thấy Apple và Microsoft đã có những cách tiếp cận hoàn toàn khác nhau đối với việc thiết kế phần mềm. Hướng tiếp cận của Microsoft đến sự giản đơn có vẻ thiên về: Cứ chia nhỏ nó ra; tạo thêm nhiều bước vào. Những "bảng cài đặt" như vậy cứ xuất hiện khắp nơi. Và bạn biết đó, một phiên bản Windows mới sẽ được ra mắt vào mùa thu. Nếu họ tiếp tục với xu thế này, không thể nói trước được rằng họ sẽ đưa nó tới kết cục thế nào nữa. "Chào mừng tới Bảng Cài đặt để Soạn thảo Một từ" Được rồi, chơi luôn. Hãy ấn "Tiếp theo" để tiếp tục nào. Từ bảng lựa chọn xổ xuống dưới đây, hãy chọn chữ cái bạn muốn đánh. Ok.

*** Xem thêm : Qui hoạch đô thị đơn giản trong câu chuyện của tôi như thế nào ?

Có những giới hạn mà chúng ta không muốn lấn qua. Vậy câu trả lời là gì? Làm sao để có thể gói gọn những tính năng đó lại một cách đơn giản và thông minh? Tôi tin vào sự hợp lý hài hòa, nếu có thể, sự liên kết với đời thực, thư mục rác, nếu có thể, hãy dán nhãn hầu hết mọi thứ. Nhưng tôi cầu khẩn các nhà thiết kế hãy phá bỏ những luật lệ đó nếu chúng làm tổn hại tới điều quan trọng nhất, đó là sự thông minh. Vậy ý của tôi là gì? Tôi sẽ đưa ra một số ví dụ mà ở đó sự thông minh không làm cho mọi thứ hài hòa hơn, nhưng lại tốt đẹp hơn. Nếu các bạn mua một thứ gì đó trên mạng, bạn sẽ phải điền địa chỉ của bạn vào, và bạn phải chọn đất nước mà bạn đang sống, phải chứ? Có 200 đất nước trên thế giới. Chúng ta thích nghĩ rằng Internet là một mạng lưới toàn cầu. Tôi xin lỗi, giờ thì chưa. Giờ thì gần như là, Mỹ, Châu Âu, và Nhật bản. Tại sao "United States" (Mỹ) lại nằm ở vần "U"?

Bạn sẽ phải kéo xuống, kiểu khoảng, bảy lần để thấy được nó. Nếu để "Unites States" ở đằng đầu thì thật thiếu hài hòa, nhưng lại khá là thông minh. Vấn đề này cũng đã được nhắc tới rồi, nhưng vì Chúa tại sao chúng ta lại tắt một chiếc máy tính chạy Windows bằng cách ấn vào nút "Start (Khởi động)"? Và tiếp theo là một ví dụ yêu thích nữa của tôi: bạn có một cái máy in. Thường thì, bạn muốn có một bản sao của những tài liệu mình cần, theo thứ tự trang, bằng cái máy in đó. Vậy thì vì Chúa, tại sao bạn lại phải thấy cái bảng này mỗi một lần bạn in? Nó như buồng lái của chiếc 747 vậy. Và một trong những nút ở phía cuối bảng, bạn sẽ nhận ra, không phải là "In."

Giờ thì, tôi không nói rằng Apple là công ty duy nhất đã hấp thu tinh hoa của sự đơn giản. Palm cũng rất tuyệt vời, đặc biệt là trong khoảng thời gian trước. Thực ra tôi đã có cơ hội trao đổi với Palm khi họ đang ở đỉnh cao vào thập niên 90, và sau đó, tôi đã gặp một nhân viên của họ. Anh ấy nói, "Nói hay lắm." Và tôi bảo, "Cảm ơn. Anh làm gì ở đây?" Anh ấy đáp "Tôi là người đếm số chạm." Tôi kiểu, "Hả?" Anh ấy tiếp, "Thì Jeff Hawkins, CEO, nói, 'Nếu một thao tác nào trên Palm Pilot cần tới ba lần chạm bằng bút stylus, thì tức là nó quá phức tạp, và cần được thiết kế lại.' Nên tôi là người đếm." Tôi sẽ cho các bạn xem một ví dụ về một công ty không có người người đếm số lần chạm.

*** Xem thêm : Lừa khách hàng dịch vụ SEO thì họ đã tung kế hoạch SEO như thế nào ?

Đây là Microsoft Word. Khi bạn muốn tạo một văn bản hoàn toàn mới trên Word- đôi khi cũng xảy ra mà. Bạn vào bảng điều khiển "File", và bạn chọn "New". Vậy giờ, điều gì sẽ xảy ra khi bạn chọn "New"? Bạn sẽ có một văn bản hoàn toàn mới sao? Không hề. Ở bên kia màn hình, một thanh công cụ hiện ra, và ở đâu đó giữa những đường dẫn kia, và tiện thể, còn không phải là ở đầu -- đâu đó giữa những đường dẫn kia là một cái nút để ấn vào và tạo văn bản mới. Ok, đó là một công ty mà không quan tâm tới việc đếm số chạm. Bạn biết đó, tôi không muốn đứng đây mà chỉ đùa cợt về Microsoft... Thực ra là có. Đây là bài ca Bill Gates! Tôi đã luôn là một người kỳ quái và tôi đã viết những dòng DOS đầu tiên. Tôi kết hợp những phần mềm của mình và IBM lại với nhau; Tôi thu được lợi nhuận còn họ thì thu về những tổn thất.

Tôi viết những dòng mã, chúng làm cho cả thế giới vận hành. Tôi thu về tiền mua bản quyền từ tất cả mọi người. Đôi khi chúng khá rác rưởi, nhưng truyền thông đã làm mờ tất cả. Bạn mua những kiện hàng; tôi sẽ bán đi những dòng mã. Tất cả mọi công ty phần mềm đều đang áp dụng chiến lược Nghiên cứu và Phát triển của Microsoft. Trong thời đại này, bạn không thể giữ im lặng về một ý tưởng hay ho. Kể cả Windows thì cũng là một trò lừa đảo. Chúng ta đang dựa dẫm vào Mac một cách tùy ý. Nó thật vĩ đại, và thật chậm chạm. Bạn chẳng có nơi nào để đi. Tôi không làm điều này vì những lời khen. Tôi viết những dòng mã phù hợp với thế giới ngày nay. Đánh giá kiểu gì thì cũng là một sự thất vọng lớn. Chúng ta đã tiến vào trạng thái mà có thể thống trị nhân loại. Bạn không có lựa chọn nào khác; bạn sẽ mua những dòng mã của tôi. Tôi là Bill Gates và tôi viết những dòng mã.

Thực ra, tôi tin là có tới hai "Microsoft" khác nhau. Microsoft cũ, chịu trách nhiệm cho Windows và Office. Họ đang muốn ném hết mấy cái cũ đi và khởi đầu lại chết đi được, nhưng họ không thể. Họ bị giữ chân, vì có quá nhiều add-on và những vấn đề khác của công ty gắn kết chặt chẽ với khung chương trình cũ từ 1982. Nhưng cũng có một Microsoft mới đang thực hiện những thiết kế giao diện hiệu quả, đơn giản. Tôi thích Media Center PC. Tôi thích Đồng hồ Microsoft SPOT. Đồng hồ Wireless đã thất bại thảm hại trên thị trường, nhưng không phải là vì nó thiếu đi sự tiện dụng và xinh đẹp trong thiết kế. Mà hãy đặt vấn đề thế này: bạn có sẵn sàng trả 10$ một tháng để có cái đồng hồ mà phải được sạc pin mỗi ngày như điện thoại của bạn, và dừng hoạt động khi bạn ra khỏi một khu vực định trước?

*** Xem thêm : Thách thức gì khi tham gia vào thị trường bán lẻ điện thoại tại Thái Lan ?

Vậy nên, những dấu hiệu đã chỉ ra rằng cái đống lộn xộn phức tạp đó sẽ chỉ càng ngày càng tệ đi. Vậy thì có hy vọng nào không? Màn hình thì càng ngày càng nhỏ đi, con người dính lấy đồ công nghệ, hướng dẫn sử dụng bị bỏ quên, và mọi thứ được sản xuất ngày càng nhanh chóng. Thật là buồn cười -- khi Steve Jobs quay lại Apple vào năm 1997, sau 12 năm rời xa, ở MacWorld Expo -- ông bước lên sân khấu, trong chiếc áo đen cao cổ và quần bò, và ông ấy làm thế này. Và đám đông cuồng loạn, nhưng tôi thì vừa mới xem- Tôi kiểu, tôi thấy điều này ở đâu rồi nhỉ? Khi đó tôi vừa mới xem phim "Envita" với Madonna, và tôi kiểu, bạn biết gì không? Tôi phải chơi một bài về Steve Jobs mới được. Sẽ không dễ dàng chút nào. Bạn sẽ nghĩ là tôi thật quái lạ.

Khi tôi cố giải thích rằng tại sao tôi trở lại, sau khi nói với báo chí rằng không còn tương lai cho Apple nữa rồi. Bạn vẫn không tin tưởng tôi. Tất cả những gì bạn thấy là một thằng nhóc tuổi teen, khởi nghiệp trong nhà xe với chỉ một người bạn tên là Woz. Thử gieo vần với từ "nhà xe" coi ! Đừng khóc thuê cho tôi, Cupertino. Sự thực là, tôi chẳng bao giờ rời khỏi các bạn. Giờ đây tôi đã biết những điều kiện cần thiết, và cả những mánh khóe. Tôi đã kiếm được cả đống lợi nhuận từ Pixar. Đừng khóc thuê cho tôi, Cupertino. Tôi vẫn còn động lực và tầm nhìn. Tôi vẫn mang xăng đan bất kể thời tiết. Chỉ là vào những tháng ngày đó, chúng được Gucci làm từ da thuộc. Cảm ơn các bạn.

Steve Jobs đã luôn tin vào sự giản đơn và sự tao nhã và sự đẹp đẽ. Và sự thật là, nhiều năm nay, tôi đã khá ức chế vì rõ ràng là người Mỹ không hề coi trọng chúng, vì Mac chỉ chiếm 3% thị trường tiêu thụ, trong khi Windows chiếm tới 95% -- mọi người nghĩ rằng chúng thật không đáng đồng tiền bát gạo. Nên tôi khá là ức chế. Sau đó tôi nghe bài nói của Al Gore, và tôi nhận ra tôi đã không hiểu rõ ý nghĩa của ức chế. Nhưng hóa ra là tôi đã sai, đúng chứ? Vì iPod ra đời, và nó đã sỉ nhục gần hết những hiểu biết thông thường của ta. Những sản phẩm khác rẻ hơn; có nhiều tính năng hơn, chúng có chương trình thu âm và hệ thống thu nhận FM. Những sản phẩm khác được chống lưng bởi Microsoft, với tiêu chuẩn mở, chứ không phải là tiêu chuẩn riêng của Apple. Nhưng iPod vẫn thắng -- nó mới là cái mọi người muốn. Bài học là: sự giản đơn lại hút khách. Và có những dấu hiệu cho thấy ngành công nghiệp này đã nhận ra thông điệp. Đây là một công ty nhỏ đang thực hiện khá tốt tiêu chí giản đơn và tao nhã. Cái tên Sonos này, nó đang bắt nhịp.

*** Xem thêm : Ngân hàng đã làm được gì cho nông nghiệp và xuất khẩu ô tô tại Thái Lan ?

Tôi có một số ví dụ đây. Hết sức tự nhiên, gần đây một suy nghĩ siêu ngầu và tao nhã đã đến với tôi. Khi bạn có một cái máy ảnh kỹ thuật số, làm sao để bạn chép những bức ảnh đó vào máy tính? Được rồi, hoặc là bạn kết nối bằng dây cắm USB, hoặc bạn mua một cái đầu đọc thẻ và dùng nó. Kiểu gì bạn cũng phải rất mất công. Còn cái tôi làm là, tôi lấy cái thẻ nhớ ra ngoài, và gập nó làm đôi, để lộ đầu cắm USB. Tôi chỉ cần cắm nó vào máy, chuyển hình qua, rồi nhét nó vào máy ảnh lại. Không cần mất thêm xíu công sức nào. Đây là một ví dụ khác. Chris, anh là nguồn năng lượng của mọi thứ. Anh sẽ làm ổ cắm của tôi chứ? Chris Anderson (CA): Được chứ. DP: Giữ nó và đừng thả ra nhé. Có thể các bạn đã thấy rồi, đây là laptop mới của Apple. Đây là dây sạc, nó được cắm vào như thế này. Và tôi chắc là mỗi người trong số các bạn đều đã làm thế này lúc nào đó, hoặc là con cái của các bạn. Bạn đi tới, và tôi sắp sửa kéo nguyên cái laptop xuống đất. Tôi không quan tâm lắm. Đồ mượn mà. Bắt đầu thôi. Whoa! Nó có nam châm - nó sẽ không kéo cả cái laptop rơi xuống đất.

Và trong ví dụ cuối cùng của tôi- Tôi làm việc khá nhiều bằng cách tương tác với phần mềm nhận diện giọng nói. Và tôi sẽ chỉ- các bạn phải giữ im lặng chút vì phần mềm cũng dễ nhầm lẫn. Phần mềm nhận diện giọng nói rất tuyệt vời vì giải quyết thư từ rất nhanh, chấm. Ví dụ như, tôi nhận được hàng trăm thư một ngày, chấm. Và nó không chỉ có khả năng ghi lại những gì tôi nói, chấm. Tôi cũng dùng một chức năng gọi là Voice Macro, chấm. Sửa "dissuade" lại. Là "not just." Ok, đây không phải là một hoàn cảnh lý tưởng, vì nó thu lại cả tiếng vọng từ sảnh và những thứ khác. Vấn đề là, tôi có thể trả lời mọi người rất nhanh bằng cách nói những cụm từ ngắn, và nó sẽ giúp tôi viết lại chúng dài hơn. Ví dụ như có ai gửi thư hâm mộ cho tôi, tôi sẽ nói, "Cảm ơn về chuyện đó."

[Cảm ơn rất nhiều vì đã dành thời gian để viết thư cho tôi...]
[Tôi không thể nói hết được ý nghĩa]
[của những điều bạn viết đối với tôi, và tôi nghĩ là cá nhân mình nên viết vài dòng để cảm ơn bạn.]

Và ngược lại, nếu có ai gửi cho tôi một bức thư chửi bới- những thứ mà ngày nào cũng được gửi tới- tôi sẽ nói, "Biến mẹ đi."

[Tôi tôn trọng sự thẳng thắn của bạn, và tôi muốn bạn biết rằng]
[tôi hoàn toàn tôn trọng ý kiến của bạn. Nhưng về vấn đề này,]
[tôi ngờ rằng, chúng ta phải đồng ý rằng chúng ta bất đồng quan điểm. Cảm ơn vì đã đọc- và viết chúng.]

Vậy đó là những bí mật bẩn thỉu nho nhỏ của tôi. Đừng nói với ai đó. Vậy vấn đề là, đây là một câu chuyện rất thú vị. Đây là bản thứ tám của phần mềm này, và các bạn biết họ cho những gì vào đó không? Không có tính năng nào mới. Chưa bao giờ xảy ra với một phần mềm! Công ty này không cho thêm tính năng nào cả. Họ chỉ nói là, "Chúng tôi sẽ làm cho nó hoạt động trơn tru." Đúng chứ? Vì trong suốt mấy năm, mọi người đã mua phần mềm này, dùng thử nó- họ nhận được sự chính xác tới 95%, có nghĩ là cứ 20 từ thì có 1 từ sai- và họ sẽ bỏ lại nó vào ngăn kéo. Và công ty đã chán ngán việc đó, vậy nên họ nói, "Phiên bản này, chúng tôi sẽ không làm gì hết, ngoài việc đảm bảo nó vô cùng chính xác" Và vậy nên đó là những gì họ làm.

*** Xem thêm : Kiếm tiền online sau buổi kinh doanh thực chiến thời đại số như thế nào ?

Và sự tôn sùng đối với những thứ đúng đắn như vậy đang lan rộng. Vậy, lời khuyên cuối cùng của tôi tới khách hàng của thiết bị công nghệ: nhớ rằng, nếu mọi thứ không hoạt động, không nhất thiết là vì bạn, được chứ? Mà có thể là vì thiết kế của thứ bạn đang dùng. Hãy cảnh giác trước những thiết kế tốt và không tốt. Và nếu bạn là một trong số những người tạo ra chúng: "Dễ dùng" thì "khó làm." Làm việc chăm chỉ trong từng chi tiết vì khách hàng của các bạn. Hãy đếm số chạm. Nhớ rằng, quyết định tính năng nào phải thêm vào không khó, mà quyết định xem cần bỏ cái nào mới là nan giải. Và quan trọng nhất, động lực của các bạn là: sự giản đơn lại hút khách.

CA: Vỗ tay. DP: cảm ơn các bạn.
CA: To lên, to lên nào!

(Tiếng vỗ tay)

The speaker by David Pogue - Technology columnist
Vietnamese translation by Bach Viet Ta.
Reviewed by Thế Anh Vũ Lê.
Source TED Ideas worth spreading
Upload website by mr TamPacific


Searches related to sự đơn giản trên Công Cụ Tìm Kiếm

cách sống đơn giản
sống đơn giản như người
sống đơn giản là gì
sống đơn giản cho đời thanh thản
học cách sống đơn giản
sống đơn giản cho đời thanh thản sách
lối sống đơn giản của người nhật
sống đơn giản cho đời thanh thản tiếng anh



DMCA.com Protection Status
Links topic : https://www.tampacific.com/2018/10/su-don-gian-lai-hut-khach-hang-david-pogue.html
- - 0 bình luận
CHUYÊN MỤC

Loading...
  • Google Comment (0)
  • Facebook Comment ()
  • Một số lưu ý khi bình luận

    Mọi bình luận sai nội quy sẽ bị xóa mà không cần báo trước (xem nội quy)

    Bấm Thông báo cho tôi ( Notify me ) bên dưới khung bình luận để nhận thông báo khi admin trả lời